Buồn nào hơn cái lạnh chiều Đông
Nỗi nhớ người thương đến thắt lòng
Luôn ủ chữ tình trong ngực ấm
Mãi lưu hình bóng giữa tim hồng
Phòng không hiu hắt, ngày chờ ngóng
Gối chiếc hanh hao, tối đợi mong
Ríu rít ngoài hiên đôi yến gọi
Lòng càng rối tựa mớ bòng bong
TRÚC TÂM
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét