Chớm lá ngô vàng sắp cuối Thu
Xa trông thấp thoáng vạt sương mù
Lưng trời đàn sếu dung dăng lượn
Sườn núi ngói nâu, ríu rít gù
Bầu rượu vui chung câu xướng họa
Nguyệt cầm hòa nhịp giọng ca trù
Trăng suông dát bạc ngoài hiên lạnh
Gợi nhớ trong lòng một khúc ru
TRÚC TÂM
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét